Công chức Pháp bị tố chuốc thuốc khiến nhiều phụ nữ tiểu tiện không tự chủ

- Tác giả, Emma Ailes
- Vai trò, BBC World Service
- , Paris and Strasbourg
- Tác giả, Amelia Butterly
- Được đăng
- Thời gian đọc: 12 phút
"Tôi thực sự rất yếu. Tôi gần như không còn cảm nhận được đôi chân của mình nữa," Anaïs de Vos nói. "Tôi sợ hãi. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra."
Lúc đó là tháng 7/2011, Anaïs, khi đó 27 tuổi, đang trong buổi phỏng vấn xin việc tại Bộ Văn hóa Pháp ở Paris.
Vốn thường không uống cà phê, nhưng khi người phỏng vấn, một công chức cấp cao tên là Christian Nègre, mời cô một tách, Anaïs đã đồng ý vì phép lịch sự.
Ông ta tự pha cà phê, cô kể với chương trình Phụ nữ Toàn cầu của BBC, nhưng "vị rất khó uống… nên tôi chỉ uống khoảng một nửa".
Cuộc phỏng vấn bắt đầu trong văn phòng, nhưng sau vài phút, ông Nègre đề nghị họ đi ra ngoài.
Khi họ đi bộ trên đường phố Paris, Anaïs bắt đầu cảm thấy cơn buồn tiểu không thể giải thích và không thể kiểm soát.
Cô cảm thấy không thoải mái khi nói với ông Nègre rằng mình muốn quay lại văn phòng để đi vệ sinh, nên viện cớ mình bị lạnh để quay lại tòa nhà. Nhưng cô nói ông ta vẫn tiếp tục đi, dẫn họ về phía bờ sông Seine, vì vậy cô nói rằng mình cần tìm một nhà vệ sinh gấp.
"Ông ta nhìn thẳng vào mắt tôi và nói, 'Ồ, cô cần đi tiểu à?'
"Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ. Tôi thấy cách ông ta nhìn tôi thực sự kỳ lạ, gần như là rất hả hê."

Nguồn hình ảnh, Vùng Grand Est & Tỉnh Bas-Rhin
Cô kể rằng ông ta chỉ vào cánh cửa của một phòng chứa đồ dưới một gầm cầu ở sông Seine và nói: "Cô có thể đi ở đây."
Giờ đây, Anaïs là một trong gần 250 phụ nữ tin rằng ông Nègre đã chuốc thuốc họ, trong các vụ việc mà họ cáo buộc xảy ra từ 2009 - 2018, khiến họ trở thành nạn nhân của hành vi được gọi là submission chimique, một kiểu chuốc thuốc nhằm mục đích kiểm soát một người khác.
Khái niệm này đã được biết đến rộng rãi tại Pháp vào năm 2024, khi vụ hiếp dâm tập thể làm chấn động nước này. Nạn nhân là bà Gisele Pelicot, bị người chồng - đã bị kết tội - đánh thuốc mê bà và mời những người lạ đến cưỡng hiếp bà trong lúc bất tỉnh.
"Tôi bắt đầu hoảng loạn," Anaïs nói. "Tôi hình dung cảnh ông ta đẩy tôi vào căn phòng và đóng cửa lại."
Cảm thấy điều đó "quá kỳ lạ", cô nhất quyết muốn họ tiếp tục đi.
Họ đi bộ đến bảo tàng Louvre để sử dụng nhà vệ sinh ở đó, nhưng phải trả một euro, trong khi cô đã để ví ở văn phòng của Bộ Văn hóa. Nègre nói ông ta cũng không có tiền mặt.
Tuyệt vọng và đau đớn vì cố gắng nhịn tiểu, Anaïs tìm thấy một quán cà phê cho phép cô sử dụng nhà vệ sinh của họ.
Đến lúc đó, "tôi cảm thấy cơ thể thực sự yếu", cô nói. Khi tiến đến nhà vệ sinh, cô mất kiểm soát và tè ra quần.
Nhớ lại vụ việc năm 2011, Anaïs cảm thấy phần nào an ủi vì khi cô tiểu ra quần, ông Nègre không nhìn thấy. "Ít nhất ông ta không nhìn thấy tôi," cô nói.
"Tôi thấy may mắn vì khi đó mình mặc váy", cô nói thêm, giải thích rằng điều đó giúp dễ che đi chuyện đã xảy ra hơn.
Sau ba tiếng ở bên cạnh ông Nègre, cô nói mình "cảm thấy chóng mặt và kiệt sức".

Nguồn hình ảnh, Mohammed Badra/EPA/Shutterstock
Cô không được nhận vào làm và có những nghi ngờ về công chức này, nhưng không bao giờ có thể xác định chính xác điều gì đã khiến cô cảm thấy khó chịu đến vậy.
Anaïs cảm thấy sự việc đã làm tổn hại đến lòng tự tin của mình, và trong những năm sau đó, cô rốt cuộc đi theo một con đường sự nghiệp ít tham vọng hơn.
Rồi vào năm 2019, cô nhận được một lá thư từ cảnh sát. Khi gặp họ, cô được biết rằng họ nghi ngờ cô là một trong gần 200 phụ nữ mà ông Nègre bị cáo buộc đã chuốc thuốc họ trong các cuộc phỏng vấn xin việc, được cho là để ứng tuyển vào các vị trí tại bộ.
"Tôi đã rất sốc," Anaïs nói. "Nhưng tôi rất vui vì biết mình không bị điên. Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra vào ngày hôm đó."
Kể từ đó, có thêm hàng chục nạn nhân được cho là đã xuất hiện.
Cảnh sát tin rằng ông Nègre đã sử dụng thuốc lợi tiểu, loại thuốc được dùng để điều trị một số bệnh lý, bao gồm huyết áp cao, và khiến cơ thể sản sinh ra nhiều nước tiểu.
Vào ngày gặp ông Nègre, Anaïs đã thoáng nghĩ rằng có lẽ ông ta đã bỏ thứ gì đó vào đồ uống của mình, nhưng cô gạt bỏ suy nghĩ đó và tự nhủ: "Đây là Bộ Văn hóa mà." "Điều đó không thể nào."
'Thí nghiệm P'
Anaïs nói cảnh sát cho cô biết họ tìm thấy một danh sách được cho la những nạn nhân của Nègre trên máy tính của ông ta, có tiêu đề "Experiments P" (Thí nghiệm P), và đó là cách họ tìm ra cô.
Theo lời cô, tài liệu này ghi lại thời gian những người phụ nữ đến phỏng vấn, thời điểm thuốc lợi tiểu được cho vào, mất bao lâu trước khi họ đi tiểu và họ mặc loại đồ lót nào.
Nghĩ lại, Anaïs giờ đây tin chắc rằng vị lạ trong cốc cà phê mà ông Nègre pha cho cô chính là thuốc lợi tiểu.
Cuộc điều tra ông Nègre bắt đầu vào tháng 6/2018, khi ông ta bị một đồng nghiệp bắt gặp đang chụp ảnh một phụ nữ từ bên dưới gầm bàn, theo thông tin do văn phòng công tố công bố vào tháng 2/2026.
Đầu tiên, ông ta bị đình chỉ chức vụ giám đốc khu vực phụ trách các vấn đề văn hóa. Sau đó, ông này bị Bộ Văn hóa Pháp sa thải vào năm 2019.
Các công tố viên cho biết vào năm 2018, ông ta nói với các điều tra viên rằng mình đã "đặt phụ nữ vào những tình huống nhục nhã" trong các cuộc phỏng vấn xin việc.
Nhiều phụ nữ nói rằng lần đầu tiên họ nhận ra mình có thể là nạn nhân là khi cảnh sát liên hệ với họ.
Một số người đã lên tiếng sau khi thấy Anaïs và những người tố cáo khác xuất hiện trên các kênh truyền thông.
Ông Nègre, hiện ở độ tuổi 60, đang bị điều tra chính thức với các cáo buộc bao gồm chuốc thuốc, xâm phạm quyền riêng tư và tấn công tình dục. Ông này đang chờ được đưa ra xét xử.
BBC đã liên hệ với ông Nègre thông qua luật sư của ông, để hỏi về những cáo buộc được nêu trong bài viết này, nhưng ông ta từ chối bình luận.

Một người khác được nêu tên trong danh sách của ông Nègre là Marie-Hélène Brice. Cô này được ông Nègre phỏng vấn khi xin vào làm việc tại Bộ Văn hóa ở Strasbourg vào năm 2016, nơi ông ta làm việc khi đó.
Marie-Hélène cho biết ông ta nói rằng cô trông có vẻ căng thẳng và đề nghị họ ra ngoài đi bộ để "trấn tĩnh".
Nhưng khi họ đi dạo dọc con kênh, Marie-Hélène, giống như Anaïs, cảm thấy cần đi tiểu không kiểm soát được, và tình trạng này bắt đầu khiến cô đau đớn.
Cô nói ông Nègre bảo rằng ông ta biết có nhà vệ sinh công cộng gần đó, nhưng khi họ đến nơi thì lại không có.
"Tôi thực sự bắt đầu chịu đựng… đau đớn đến mức mặt tôi trắng bệch, tái nhợt, nước mắt cứ chảy xuống," cô nói.
Marie-Hélène cho biết cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiểu tiện ở nơi công cộng. Cô nói ông Nègre đề nghị dùng áo khoác của mình để che cho cô.
"Tôi vô cùng xấu hổ," cô nói. "Hắn ta không rời mắt khỏi tôi."
Marie-Hélène cho biết cô cảm thấy xấu hổ trong nhiều năm.
Giống như Anaïs, cô cũng được cảnh sát liên lạc và thông báo rằng cô nằm trong số những người được cho là nạn nhân của Nègre. "Đó là một cú sốc rất lớn," cô nói thêm.
Khống chế bằng hóa chất
Marie-Hélène cho biết ngoài những tổn thương về tâm lý, cô còn gặp các vấn đề về tiết niệu.
Cô giải thích rằng mặc dù những gì xảy ra có thể không phù hợp với hình dung thông thường của mọi người về các vụ tấn công tình dục, cô không nghi ngờ gì về những gì đã xảy ra với mình: "Tôi đã bị tấn công, tôi đã bị làm cho mất khả năng kiểm soát, tôi đã bị chuốc thuốc, nhưng với tôi, đó rõ ràng là một vụ tấn công tình dục."
Vấn đề khống chế bằng hóa chất đã được nghị sĩ Pháp Sandrine Josso đưa ra. Bà trở thành một nhà vận động nổi bật sau khi thượng nghị sĩ Pháp Joel Guerriau bị kết tội trong năm này vì bỏ thuốc lắc vào đồ uống của bà nhằm tấn công tình dục bà.
Bà Josso cho rằng trong một thời gian quá dài, nước Pháp đã chưa thực hiện đủ để hỗ trợ những phụ nữ bị chuốc thuốc và truy tố những kẻ phạm tội.

Bà là người đứng sau việc triển khai một chương trình thí điểm trong năm nay, theo đó những phụ nữ nghi ngờ mình bị chuốc thuốc có thể lấy mẫu máu, nước tiểu hoặc tóc để đưa tới phòng xét nghiệm, mà không cần phải nộp đơn tố cáo chính thức với cảnh sát.
"Mọi người đang hành động, các nạn nhân lên tiếng nhiều hơn, nộp nhiều đơn tố cáo hơn, và điều đó rất quan trọng," Josso nói với chương trình Phụ nữ Toàn cầu của BBC.
Nhưng chương trình này có những hạn chế. Anaïs, Marie-Hélène và nhiều người khác được cho là nạn nhân của Nègre không nghi ngờ rằng họ đã bị chuốc thuốc – song trừ khi việc xét nghiệm được thực hiện rất sớm sau đó, các chất này sẽ không xuất hiện trong mẫu máu và nước tiểu.
Xét nghiệm bằng tóc có thể phát hiện ra thuốc trong thời gian lâu hơn, nhưng thời gian trôi qua càng lâu thì càng khó xác định chính xác thời điểm chúng được đưa vào cơ thể.
Theo Giáo sư Jean-Claude Alvarez, người điều hành chương trình thí điểm tại Bệnh viện Raymond-Poincaré AP-HP, việc sử dụng thuốc lợi tiểu theo cách này là "rất bất thường". Ông cho biết trong 26 năm làm việc với tư cách chuyên gia độc chất học, ông chưa từng thấy điều gì tương tự.

Phòng xét nghiệm thường xuyên kiểm tra 400 loại chất và "hiện nay, tại Pháp, chúng tôi đang tìm kiếm cả thuốc lợi tiểu", ông nói thêm.
Đã 15 năm kể từ buổi phỏng vấn giữa Anaïs và Nègre, và đã bảy năm kể từ lần đầu cô nói chuyện với cảnh sát.
Giống như nhiều người tố cáo khác, cô thất vọng vì vụ án của Nègre mất quá nhiều thời gian để được đưa ra xét xử.
Trong khi đó, theo Fondation des Femmes, một tổ chức bảo vệ quyền phụ nữ đang hỗ trợ khoảng 30 phụ nữ bị ảnh hưởng, người bị cáo buộc gây ra những việc này vẫn tiếp tục làm việc trong lĩnh vực nhân sự.
"Mọi thứ đều khiến tôi bất an và tôi tức giận trước cách chúng tôi bị đối xử," Anaïs, hiện 42 tuổi, nói.
Cô cho biết lần đầu tiên mình nói chuyện với cảnh sát là vào năm 2019, nhưng sau đó không được nghe thêm thông tin gì về vụ án cho đến năm 2023, dù cô đã nhiều lần gửi email cho họ.
"Trong bốn năm, tôi đơn độc với sự thật rằng mình là nạn nhân. Tôi không biết phải làm gì," cô nói. "Tôi rất tức giận với hệ thống tư pháp."
Marie-Hélène mô tả sự chờ đợi này biến cô thành nạn nhân lần nữa.
"Là một nạn nhân, tôi phải chứng minh tác động, phải đến gặp bác sĩ tâm thần, phải viết những ghi chép cụ thể," cô nói.
Sự chậm trễ của vụ án khiến những gì đã xảy ra trở nên khó chịu đựng hơn.
"Chúng tôi không cảm thấy những gì xảy ra với mình được xem xét một cách nghiêm túc," Marie-Hélène nói.
Bà Kalliopi Mingeirou từ Cơ quan Liên Hợp Quốc về Bình đẳng giới và Trao quyền cho Phụ nữ nói với BBC rằng các chính phủ, cảnh sát và hệ thống tư pháp cần làm nhiều hơn nữa để giải quyết tình trạng tấn công tình dục có sử dụng thuốc.
Đồng thời, bà cho biết các nhà chức trách đang đối mặt với "những thách thức rất nghiêm trọng", trong khi sự chậm trễ trong các vụ án lạm dụng bị cáo buộc đang "hủy hoại cuộc sống của phụ nữ".
BBC đã đề nghị cảnh sát, cơ quan tư pháp và chính phủ Pháp phản hồi về những chỉ trích về cách họ xử lý vụ án, nhưng không nhận được phản hồi.
Trong một thời gian dài, Marie-Hélène giữ im lặng cho đến khi cô không còn cảm thấy xấu hổ nữa.
"Tôi không cần phải che giấu bản thân - tôi là một nạn nhân," cô nói.
"Đối với tôi, việc lên tiếng công khai rất quan trọng vì điều đó đã giúp một số nạn nhân nhận ra chính mình, phát hiện ra rằng họ cũng là nạn nhân và sau đó nộp đơn tố cáo.
"Lên tiếng là điều cần thiết trong thế giới mà chúng ta đang sống, điều quan trọng là phải nói về bạo lực tình dục và phân biệt giới tính."
- Đây là một phần trong loạt chương trình Phụ nữ Toàn cầu của BBC World Service, chia sẻ những câu chuyện chưa được kể và có tầm quan trọng từ khắp nơi trên thế giới.


















